16/4/14

SA-DI GÁC CỬA

     
     “Trong âm có dương, trong họa có phúc, trong may có rủi. Giữa cuộc đời nếu ta gặp phải chuyện không như ý, chớ bi quan, có lẽ may mắn đang đợi ta ở một nơi không xa lắm. Chỉ cần giữ tâm trạng lạc quan tích cực, thấu hiểu cái lẽ của tự nhiên, sẽ biến thành tài sản quý báu bù lại cho ta những lúc không may”.



Trong một ngôi chùa nhỏ, chỉ có một chú Sa-di gác cửa nhưng khói nhang luôn nghi ngút, người đến cầu nguyện rất đông. Chú thấy thiền sư trụ trì hàng ngày đón tiếp không ngơi nghỉ bèn mạnh dạn nói: “Thầy nghỉ một lúc đi, để con làm thay thầy !”.

Trụ trì suy nghĩ một lúc rồi đồng ý. Nhưng ông ra một điều kiện: “Khi ngươi đứng ở đây, dù nhìn thấy gì hoặc nghe thấy gì cũng không được lên tiếng !”.

Đây dường như là một vấn đề vô cùng đơn giản nên chú Sa-di mừng rỡ đồng ý.

Hằng ngày người đến cầu nguyện thật đông đúc, và yêu cầu đưa ra đủ kiểu, khiến sa-di rất ngạc nhiên nhưng đều nhịn không nói.

Cho đến một hôm, đầu tiên có một phú ông đến cầu phú quý, khi đi đã bỏ quên túi bạc tại chùa. Tiếp đó, người bước vào là một người nghèo, cả nhà bốn người đang bị đói, đến cầu trụ trì cứu trợ. Lúc đứng lên, anh ta vô tình phát hiện túi bạc lúc nãy, mừng rỡ òa khóc. Sau khi anh ta nhặt túi tiền lên chạy đi, lại có một thanh niên bước vào để cầu cho chuyến đi được bình an. Đang cầu nguyện thì phú ông làm mất tiền lúc nãy hối hả chạy trở lại, luôn miệng khẳng định anh ta nhặt tiền. Ông ta túm chặt chàng thanh niên không chịu buông... Lúc hai người ồn ào, sa-di không nín được đã mở miệng...

Chẳng cần phải nói, phú ông lập tức chạy đi tìm người đàn ông nghèo nọ, còn chàng thanh niên vội vã đứng dậy lên tàu ra khơi. Sau khi họ đi khỏi, trụ trì giận dữ đứng bật dậy: “Ai bảo ngươi lên tiếng ? Ngươi ra ngoài cho ta !”.

Tiểu sa-di cũng rất tức giận: “Chẳng lẽ những gì con nói không phải sự thật ?”.


Trụ trì nói: “Tiền của người nhà giàu nọ vốn dĩ đã mất, người nghèo kia cả nhà sắp chết đói, túi bạc ấy vốn có thể cứu được cả một gia đình; người đáng thương nhất là chàng thanh niên kia, nếu giằng co một hồi nữa anh ta sẽ trễ tàu, nhưng bây giờ, con tàu của anh ta đang bị đắm... ”.



Bài đọc thêm:

19/3/14

VỊ ĐẠO SĨ CÓ THỂ CHỮA KHỎI MỌI THỨ BỆNH (1)


“Bệnh tật là kết quả của những gì trái với thiên nhiên. Sống thuận theo thiên nhiên không thể có bệnh”.

Ram Gopal  là một đạo sĩ nổi tiếng có thể chữa trị mọi bệnh tật. Ông thành lập một đạo viện (Ashram) ở ngoại ô Rishikesh và có khá đông môn đệ.

VỊ ĐẠO SĨ CÓ THỂ CHỮA KHỎI MỌI THỨ BỆNH (2)


“Khi ăn uống đúng cách, ta loại bỏ yếu tố gây nên bệnh tật, và cách tập luyện giúp ta lấy lại quân bình nguyên thuỷ, trở về với con người thật của mình”.


Ngay lúc đó bệnh nhân bị đau tim ngửng mặt nói vài câu. Ram Gopal lắc đầu và quay sang phái đoàn cho biết :
- Bệnh nhân này muốn trở về nhà thu xếp công việc khoảng vài tháng đến một năm, rồi sau đó mới đến đây chữa bệnh. Lúc này đang là mùa dệt sợi mà y lại là chủ nhân nhiều hãng dệt. Tôi cho y biết không chịu chữa trị khó lòng sống qua một tháng nữa.

18/3/14

VỊ ĐẠO SĨ CÓ THỂ CHỮA KHỎI MỌI THỨ BỆNH (3)


“Người hiểu biết đường đạo ý thức linh hồn là ta, là người làm chủ, còn xác thân chỉ là con ngựa để ta cưỡi đi trên đường . Người chưa hiểu biết nhận mình là con ngựa và cố gắng thoả mãn các nhu cầu của họ...”

VỊ ĐẠO SĨ CÓ THỂ CHỮA KHỎI MỌI THỨ BỆNH (4)


“Bất cứ một sự cởi bỏ nào cũng làm nhẹ gánh, vật chất là một nô bộc tốt nhưng là một chủ nhân rất xấu”.

(Thầy và trò)

XIỀNG XÍCH CUỘC ĐỜI


“Không trải qua mưa gió sao thấy được cầu vồng? Mỗi chúng ta sống trên đời đều phải trải qua nhiều khổ đau và va chạm. Có người trở nên mạnh mẽ trước khó khăn, trở thành những tay kỵ mã kiêu hùng, còn có người thì cam chịu làm con ngựa, trở thành những kẻ ươn hèn”.