19/6/14

CHỮA KHỎI BỆNH TRẦM CẢM KHÔNG CẦN DÙNG THUỐC (P2)

Phần 2:   CHỮA KHỎI TRẦM CẢM
(Tiếp theo kỳ trước)


3. Trầm cảm do Tâm thân suy nhược:

Loại trầm cảm thứ 3 này là khó chữa nhất, vì là loại trầm cảm có nguồn gốc sâu xa từ tâm lý, mà nguyên nhân do hoàn cảnh, môi trường, sức khỏe, lối sống... được hình thành như một số phận.
Xuất hiện từ nhiểu năm, có người từ tận tuổi thơ của mình. Có người do hoàn cảnh gia đình không hòa hợp, bất công, bố mẹ không hạnh phúc, đã tạo nên cho họ sự tổn thương về tâm lý ăn sâu trong trí não. Có người do bẩm sinh thể chất sinh ra không khỏe mạnh, bệnh tật, ốm yếu, khiến cho cuộc sống đối với họ đã trở nên một sự chịu đựng, khó khăn, và khổ đau. Có người do sống với thời gian dài với những sự mặc cảm tâm lý, không hài lòng, hoặc tự chán ghét bản thân mình, cảm nhận cuộc sống không còn có ý nghĩa..vv.. 



Nói chung những người trầm cảm thuộc dạng này, họ thường có cuộc sống không may mắn, đường đời không suôn sẻ, số phận chẳng mỉm cười, và sức khỏe đã thật sự không được tốt.  Họ cứ quẩn quanh mãi trong cái vòng kim cô của đời mình. Họ tìm mãi mà không thấy chiếc chìa khóa để có thể thay đổi số phận, cuộc đời, cơ hội đến rồi lại đi, hy vọng rồi lại trở nên thất vọng. Trầm cảm, tổn thương về nội tâm, là những thứ luôn thường trực trong họ từng giây, từng phút. Lâu dần những người này sẽ mắc các chứng bệnh mãn tính không thể chữa khỏi, nội lực cũng vì thế mà suy giảm, chất lượng cuộc sống không còn được như mong muốn, đôi lúc họ thấy bi quan, thấy cuộc đời mình mất hết ý nghĩa, chẳng hy vọng gì ở tương lai.

Theo lão thì loại trầm cảm này cần một chút duyên, bởi nếu chữa khỏi bệnh trầm cảm cho họ, sẽ đồng nghĩa với việc cuộc đời của họ được chữa lành. Họ sẽ tìm được một hướng đi mới, bệnh tật được chữa khỏi, họ sẽ tìm thấy được chiếc chìa khóa để thay đổi số phận, cuộc đời, từ đó cải được cái nghiệp của mình.
Những người mang chứng “trầm cảm nan y” này không thể chữa bằng tâm lý, vì đôi khi họ hiểu rành tâm lý hơn ai hết, có người còn rất giỏi về  lý thuyết.  Có lẽ họ cần phải mở mang tư tưởng hơn, về những điều có thể, có suy nghĩ mở, mới về cuộc sống, những khả năng đặc biệt, kỳ diệu của con người. Bên cạnh đó là những phương pháp thực hành để thay đổi cơ thể, đem đến sự phục hồi sức khỏe cho thân và tâm.
Khi cảm nhận mình đã đi đúng hướng, hiểu đúng nguyên nhân gây ra bệnh cũng như nguyên lý chữa khỏi một cách khoa học, đúng đắn, họ cũng cần khởi lên cho mình một ý chí, một quyết tâm bền bỉ hơn. Họ rất cần một người hiểu rõ căn cơ của mình, giúp họ một hướng tiến triển mà khiến họ không còn hoài nghi, từ đó dần thay đổi cuộc đời, số phận, bệnh tật của mình.


4. Trầm cảm do “bệnh âm”:

Còn một loại trầm cảm nữa là do ảnh hưởng bởi tà khí, bọn lão thường gọi đó là chứng Thần kinh giả (não bộ vẫn chưa bị tổn thương). Đôi lúc họ có biểu hiện bị vong nhập, ma nhập, bị người khác mượn xác, hoang tưởng, xuất hiện ảo giác..vv… dẫn đến có những hành vi, biểu hiện không bình thường, và dần ảnh hưởng đến thần kinh, tâm lý, vấn đề nhận thức.
Điều tai hại là một số người còn nhầm tưởng, và tự cho là mình có khả năng đặc biệt, khác người. Những người này nếu không chữa trị đúng, và chữa trị sớm sẽ trở nên bị bệnh tâm thần (Thần kinh thật, não bị tổn thương) và rất khó chữa về sau. Những bệnh nhân này thường chữa ở bệnh viện sẽ không có kết quả như mong muốn.
Tùy trường hợp mà chúng ta có thể chữa khỏi cho loại bệnh nhân này, họ thuộc nhóm dễ chữa, có người chỉ cần 15 phút, có người cần một đợt chữa trị.



(Thiền tốt cho việc chữa trầm cảm)


Nguyên lý chữa khỏi tận gốc bệnh trầm cảm.

Phương pháp chữa trị tận gốc sẽ dựa trên nguyên lý âm dương, sắp xếp lại sự cân bằng cho cơ thể một cách tự nhiên, hòa hợp với trật tự vũ trụ. Từ đó trả lại trạng thái bình thường cho não bộ, phục hồi sức khỏe cho toàn bộ thân thể.
Nguyên lý âm dương đã chi phối toàn bộ cấu tạo cũng như sự chuyển hóa của cơ thể, cũng như hoạt động tinh thần, các biểu hiện tâm sinh lý... Đông y hay tây y vì không hiểu điều này nên chữa bệnh trầm cảm một cách khó khăn.
      Một người có những trạng thái tinh thần tiêu cực, không mong muốn kéo dài sẽ khiến họ mất hết dương khí trong cơ thể (vì sao? Bạn sẽ được giải thích rõ trong khóa học). Khi dương khí bị suy giảm thì âm khí thịnh.
Một người có thể chất ốm yếu, bệnh tật cũng là do dương khí trong cơ thể bị hao tổn nặng nề (trong khóa học bạn sẽ hiểu dương khí là điều quyết định sinh mạng, sức khỏe của con người). Khi dương khí bị hư hao thì cũng đồng nghĩa với việc cơ thể thừa âm khí.
Trong một cơ thể khỏe mạnh thì âm dương cân bằng. Một cơ thể không khỏe mạnh về tinh thần và thể chất thì do đã bị mất cân bằng âm dương, thường là âm thịnh, dương suy.
Khi khí âm thịnh, trong cơ thể chiều của âm khí sẽ là đi lên (đọc thêm bài: “Âm dương cứu vãn đời sống, chữa khỏi mọi bệnh tật”). Khi âm khí đi lên dọc theo cột sống (vì cột sống là đường đi chính của năng lượng trong cơ thể), sẽ làm sưng cuống não (điểm tiếp giáp cuối cùng với cột sống). Khi cuống não bị sưng phồng (đặc tính của âm là trương nở) sẽ chèn ép lên đại não. Từ đó khiến não bộ hoạt động không còn bình thường và dẫn đến những trạng thái tinh thần không mong muốn và khó kiểm soát.
      Do đó, nguyên lý chữa khỏi tận gốc bệnh trầm cảm là cân bằng lại âm dương cho cơ thể. Làm tăng trưởng dương khí. Khi dương khí thịnh, chiều của khí dương là đi xuống, sẽ làm cho cuống não hết bị sưng phồng, không còn chèn ép lên đại não. Từ đó não bộ trở lại trạng thái hoạt động bình thường. Khi dương khí tăng, đồng nghĩa với việc thân thể cũng trở nên khỏe mạnh, khỏi mọi bệnh mãn tính và trở nên hoạt bát.



(Hy vọng)


Cách chữa khỏi bệnh trầm cảm tận gốc
Phương pháp chính:

- Chúng ta có thể tập luyện môn Thiền - ứng dụng năng lượng chữa bệnh, giúp thu được dương khí khi đã được khai mở các đại huyệt, từ đó cân bằng âm dương cho cơ thể.
- Nhờ thầy chữa hoặc những người học cao hơn tác động năng lượng vào các huyệt Bách hội (đỉnh đầu) và huyệt Thiên mục (giữa trán), giúp ổn định thần kinh và hoạt động của não.
- Kết hợp các bài tập khí công nguyên pháp, giúp giáng khí (trong sự vận hành tự nhiên của cơ thể thì chiều của huyết là đi lên và khí thì đi xuống). Giúp tăng trưởng và củng cố ý chí mạnh mẽ.
- Kết hợp bài tập đi bộ đúng cách (thiền hành) để giúp cơ thể khỏe mạnh, có tác dụng điều hòa âm dương


Phương pháp bổ trợ:

Chỉ vì không hiểu cấu tạo của cơ thể, nên chúng ta đã nhầm tưởng não bộ là cơ quan quan trọng nhất của cơ thể, khi não bộ không còn bình thường thì một điều gì đó to lớn đã xảy ra, thậm chí nghiêm trọng. (đọc thêm bài: “Về với yêu thương”).
Không phải thế, não bộ ở trong đầu, và cái đầu đậu ở trên cổ của chúng ta thì chẳng khác gì một con gà đậu trên cành cây cả.
Nếu ta nuôi con gà bằng thức ăn sạch, tốt, thì thịt của nó sẽ ngon, trở thành một con gà chất lượng tốt. Và ngược lại khi ta cho nó ăn cám công nghiệp, tăng trọng, chất lượng thức ăn không tốt thì thịt gà sẽ không ngon, một con gà chất lượng kém.
Não bộ của chúng ta cũng chẳng khác gì, khi ta nuôi não bộ bằng một nguồn máu tốt, cân bằng âm dương, thì ta sẽ có một não bộ khỏe mạnh, minh mẫn. Và ngược lại nếu não bộ được nuôi bằng nguồn máu không sạch, mất cân bằng âm dương, thì não bộ cũng trở nên không bình thường.
Thức ăn hàng ngày tạo ra khí huyết. Do vậy biết ăn uống đúng trong quá trình chữa bệnh sẽ là điều quan trọng.

Theo lão trầm cảm, stress thì chẳng ai giống ai nên không thể áp dụng một cách chung cho tất cả mọi người được. Vì cơ thể của họ khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, điều kiện sống khác nhau, nguyên nhân dẫn đến bệnh khác nhau và suy nghĩ, trình độ nhận thức của họ cũng rất khác nhau. Với người tư chất thông minh, thì chỉ cần một sự gợi ý, một sự giải thích hợp lý thì họ sẽ hiểu ra và tự mình chữa khỏi bệnh chẳng mấy khó khăn. Với người đầu óc không còn sáng suốt, tư chất kém, thì đôi khi thầy chữa cần phải giúp đỡ họ nhiều hơn, hoặc cần có sự hỗ trợ, giúp đỡ của người thân.



(Vận động có tác dụng tốt trong chữa trầm cảm)


Những bạn ở xa, không thuận tiện để theo học phương pháp tự chữa bệnh, có thể làm như sau, sẽ giúp giảm bệnh tật đáng kể:

- Một người mang bệnh trầm cảm lâu ngày thường máu của họ đã bị chua. Để khắc phục tình trạng chua của máu bạn hãy nhai một ngày 4 muỗng cà phê muối vừng (tỉ lệ trộn 1 muối 8 vừng). Ngậm lại trong khoang miệng để nhai, không cho trôi xuống cổ, mỗi lần nhai khoảng 10 phút hoặc hơn, cho đến khi thành một miệng chứa đầy nước và không còn cảm giác mặn thì mới nuốt.
Tốt nhất thì nhai 1 muỗng vào giữa buổi sáng, 1 muỗng vào giữa buổi chiều, và 2 muỗng (2 lần) vào buổi tối. (đọc thêm bài: “Cách chế biến một số món ăn, thức uống”).

- Ăn một cốc bột sắn dây khuấy chín trong, cho thêm chút muối rang xay nhuyễn, ăn càng nóng càng tốt, ăn xong trùm chăn dày kín lại cho toát mồ hôi (giúp đẩy âm khí ra ngoài), sau đó lau khô mồ hôi, thay đồ rồi đi ngủ vào mỗi buổi tối. Ăn 7 tối liên tục.

- Trong thời gian muốn bệnh giảm, tốt nhất không nên ăn các loại hoa quả, trái cây, không ăn các loại bánh kẹo, đồ ngọt; các loại sữa và sản phẩm từ sữa; không uống nước đá, rượu bia... kiêng các thức ăn măng, cà, giá, nấm, các loại dưa muối chua, canh chua. Vì đây là những loại thực phẩm khi đi vào trong cơ thể sẽ tạo ra nhiều âm khí, khiến cho máu bị chua và làm suy giảm nội lực.

- Nên tăng cường vận động thân thể, bằng cách đi bộ, chơi một môn thể thao nào đó, hoặc học võ thuật..vv... Khi cơ thể vận động sẽ tăng cường được dương khí, trở giúp chúng ta trở nên khỏe khoắn hơn.
Chúc bạn may mắn, và hãy chia sẻ hiệu quả sau khi thực hành trên trang blog này nhé.


Lão tiensinh.
Cảm ơn vì bạn đã đọc.


Bài liên quan:


30/5/14

THIỀN – NĂNG LƯỢNG CHỮA BỆNH


Thiền là gì?

Nếu bạn vào Google và gõ câu hỏi Thiền là gì? Thì thôi rồi, bạn sẽ lạc vào cơ man nào  những sự giải thích, trùng điệp như sóng, lớp sau xô lớp trước... đem lại cho ta một mớ những sự rối rắm, khó hiểu. Một sự cao siêu được diễn tả bởi những bộ óc tưởng chừng như thông thái. Khiến cho Thiền, một thứ vốn dĩ tự nhiên đã trở nên khó hiểu và phức tạp. Mà đôi khi sự khó hiểu đó không phải nằm ở bản chất vấn để, bản chất của Thiền, mà lại do người giải thích tạo ra. Người ta cứ nói Thiền là không thể diễn đạt, là không thể nghĩ bàn, bất khả tư nghì, tri giả bất ngôn...  Lạ nhỉ, cứ nói, cứ viết tràng giang đại hải, người ta cứ phải đọc, phải nghe mãi, in thành sách bán lấy tiền rồi cuối cùng lại kết luận biết thì không thể nói được, không thể diễn đạt... đi đứng nằm ngồi cũng có thể là thiền, thiền có thể là mọi lúc, mọi nơi, là kết già nhập định, là siêu tâm thức... phải chăng là họ đang chơi khăm chúng ta?



(“Mãi đi về phía mặt trời – Bẵng quên cái bóng rối bời sau ta)


Vậy là khi chưa tìm hiểu, chúng ta chưa biết thế nào là Thiền. Nhưng khi tìm hiểu rồi chúng ta lại thấy Thiền trở thành một... nỗi băn khoăn. Và rồi cuối cùng ta cũng chẳng thể hiểu thế nào là Thiền, chẳng phân biệt được đâu là Thiền định, thế nào là Thiền quán, Thiền minh sát, Thiền tông, Thiền Đông Độ, Thiền đốn ngộ, hay Thiền của Phật giáo..vv...

Nếu là một Thiền sư thực sự có trải nghiệm về Thiền thì họ sẽ dùng lời lẽ bình dị, mộc mạc để cho ta hiểu, cũng như thời Đức Phật tại thế Ngài đã dùng ngôn ngữ của giới bình dân để nói về Thiền. Nhưng những người như thế, các ngài lại đi đâu hết, hiếm khi lên mạng, hiếm khi viết. Không có duyên khó gặp được thầy tu là bởi vậy, chỉ gặp toàn thầy chùa với thầy tụng mà thôi.

Và cũng không biết từ khi nào, ai đó đã từng nói với ta, hay tự ta nghĩ thế. Thiền là một cái gì đó không bình thường, không phải là thứ  phổ biến trong đời sống, là trọc đầu, là áo nâu trầm mặc... Vô tình điều đó cũng trở thành một chướng ngại khiến ta khó có thể biết thế nào là Thiền. Chỉ đến khi nào đó, có thể là do bệnh tật, do gặp phải nhiều biến cố, do cuộc đời không may mắn, chúng ta mới chợt nghĩ, mới thử tìm đến Thiền như một giải pháp. Một giải pháp mà lúc đầu ta cũng nghĩ là siêu hình, siêu tưởng..  Nhưng rồi đến đâu? Gặp ai? Liệu Thiền có hợp với mình không? Làm thế nào để có thể Thiền được? Mãi vẫn cứ là một câu hỏi không lời đáp.

Không phải thế, và cũng không nên như thế. Sự thực, Thiền không phải là chỉ dành cho một số người, một nhóm người, hay một trường phái nào đó. Bởi Thiền luôn có ích cho tất cả mọi người.

Bản chất của Thiền không phải là một tôn giáo, nó là một khoa học. Nhiều ngàn năm, trước khi Phật giáo ra đời thì đã có Thiền. Thiền là một phương tiện hữu hiệu mà nhiều tôn giáo, nhiều phương pháp tập luyện đã sử dụng để nhằm đạt được mục đích và nhiều sự tốt đẹp.
Thiền chẳng phải là cửa Phật, là tu hành, là của một tông phái hay pháp môn nào cả, và cũng chẳng phải là một sự huyền bí nào đó.
Thiền là một khoa học về cơ thể con người, là cánh cửa mà khi mở ra chúng ta có thể bước vào bên trong bản thân, bước vào thế giới nội tâm của mình.
Thế giới bên trong, bên trong cơ thể chúng ta không chỉ là bộ xương, bộ xương thì chẳng nói lên điều gì. Còn có Tâm trí với những cảm xúc buồn, vui, yêu, ghét... Còn có Nội tâm để cảm nhận cuộc đời bình an hay bất an, hạnh phúc hay bất hạnh. Còn có những mạch nguồn tươi trẻ bất tận chảy không ngừng. Có những khả năng diệu kỳ và những điều huyền bí tiềm ẩn chưa được đánh thức.



(Đời thì rộng, mơ thì xa – Không ta mướp vẫn nở hoa đúng mùa)


Nhiều năm qua, chúng ta đã sống với suy nghĩ rằng, những niềm vui, hay nỗi buồn, yêu thương hay giận dữ đều do cuộc sống mang lại. Điều này hoàn toàn sai. Những cảm xúc, tình cảm của con người chẳng bao giờ đến từ bên ngoài, mà nó đến từ bên trong. Chính bản thân chúng ta đã tạo nên những cảm xúc đó cho mình. Để rồi trong cuộc hành trình của một người kiếm tìm hạnh phúc chúng ta đã đi sai hướng.
     Người nam nghĩ rằng niềm vui có thể đến từ nơi quán xá, từ những cuộc vui chơi tưởng chừng như bất tận. Người nữ nghĩ rằng hạnh phúc đến khi có một tình yêu, niềm vui có khi tụ họp bạn bè..vv... Và cũng có người nghĩ rằng danh vọng tiền tài có thể đem lại niềm vui, hạnh phúc. Nhưng rồi khi cuộc nhậu tàn canh, những cuộc gặp gỡ kết thúc, tình yêu ít đi, danh vọng không còn, hoặc những sự việc đem đến niềm vui đã trôi qua, thì ngay lập tức chúng ta lại quay trở về với túp lều và cái máng sứt mẻ của mình. Cơ thể vẫn bệnh tật, tư tưởng vẫn muộn phiền và cuộc đời vẫn không như ý muốn.
Đó chỉ là những thú vui, hạnh phúc nhất thời, bất chợt mà thôi, do hoàn cảnh mang lại, nên khi hoàn cảnh thay đổi thì chúng sẽ thay đổi, chúng đến từ bên ngoài mà không phải từ bên trong. Đó không phải là phúc lạc vô biên và hạnh phúc vĩnh cữu, là đích đến của một người trên hành trình tìm kiếm.

Cuộc đời mỗi con người trung bình khoảng 70 năm, không dài cũng không ngắn. Nhưng chúng ta đã mất khoảng 1/3 quỹ thời gian đó cho việc ngủ, cũng mất chừng ấy thời gian cho công việc mưu sinh, mất khoảng 10 năm cho việc ăn uống và hoạt động cá nhân; Mất khoảng 15 năm cho việc chạy theo những cảm xúc vui buồn, thất vọng, lo toan đến từ đời sống, mất 5 năm cho phim Hàn quốc và những giải trí trên truyền hình..vv... Ta chẳng còn chút thời gian nào cho bản thân mình cả.
Có người nói rằng trong suốt 70 năm đó, nếu chúng ta dành được khoảng 7 phút cho bản thân mình thôi thì chúng ta đã trở nên một hiền giả. Nếu chúng ta có những phút giây, mà những phút giây đó không phải dành cho việc ngủ, không dành cho công việc, không dành cho những muộn phiền và lo toan, không dành cho suy nghĩ hay chạy theo những cảm xúc, không dành cho ngày mai hay quá khứ, mà có thể dành cho bản thân mình. Những thời  khắc mà cơ thể có thể tận hưởng niềm vui sướng, sự thảnh thơi thấm sâu trong tận tế bào, sự yên bình sâu sắc đến từ trong nội tại. Chỉ 7 phút thôi chúng ta đã trở thành một hiền giả, thật vậy chăng?
Thiền sẽ giúp chúng ta làm được điều đó, Thiền giúp chúng ta trở về với chính mình. Thiền giúp chúng ta dành lại thời gian cho cơ thể, cuộc sống cho bản thân, và những niềm vui, hạnh phúc bất tận đến từ bên trong.

Thiền sẽ làm cho tâm bình, trí huệ, thân thể khỏe mạnh, từ đó có thể đạt được sự an vui, yên bình trong một đời sống nhiều hạnh phúc. Cho dù đó là đời sống của một tu sĩ, một nông phu, một doanh gia, hay một thường dân áo vải.

Bất cứ một môn phái nào, tôn giáo nào muốn đạt được sự đổi thay của cơ thể, những sự màu nhiệm và những điều huyền diệu mà cơ thể con người có thể đạt tới, thì không thể không dùng đến môn khoa học về thân thể, về nội tâm và đó chính là Thiền.

Bởi vậy ngày nay hầu như chúng ta bắt gặp, cho dù ở phương pháp tập luyện nào, ở đâu người ta cũng đều sử dụng đến Thiền. Thiền trong Yoga, thiền trong Khí công, Thiền trong võ thuật, Thiền trong các tôn giáo như Phật giáo, Đạo giáo, Thiền tông, Mật tông..vv...
Tùy vào mục đích, nhu cầu mà phương pháp thực hành Thiền sẽ có ít nhiều những sự khác biệt. Nhưng bản chất của Thiền thì vẫn không hề thay đổi. Đó là một khoa học, không thuộc về một tôn giáo, trường phái nào cả. Lão sẽ có nhiều bài viết về những phương pháp Thiền của những tôn giáo, những môn phái khác nhau để bạn hiểu hơn, nhưng đó là chuyện của ngày mai, không phải bây giờ.



(Mắt ai rớt xuống sân chùa – Ngẩn ngơ chú tiểu phải bùa heo may...”)


Mục đích, mong muốn hiện tại của chúng ta thì sao? Thiền để trở thành một tu sĩ khổ hạnh chăng? Hay Thiền để trở thành một vị thầy chùa chẳng phải làm gì mà vẫn có cuộc sống ung dung? Hay để trở thành một vị Phật ?. Hoặc trở nên những người có khả năng đặc biệt, siêu phàm khiến cho thiên hạ phải ngưỡng mộ? Lão không  nghĩ vậy. Đơn giản lão và bạn, chúng ta chỉ muốn có một cơ thể khỏe mạnh, bớt đi những bệnh tật, và để cho tâm trí không còn căng thẳng, mệt mỏi, có khi là khổ đau. Từ đó chúng ta có thể yêu thương bản thân mình, yêu thương những người thân, gia đình bạn bè và yêu thương đời sống của mình hơn.
Chúng ta đang sống với những sợi dây của óc não đã quá căng thẳng, và nó có thể bị đứt; những rối loạn, những bất thường về suy nghĩ khiến cho ta mệt mỏi. Chúng ta đang sống với những sợi dây của trái tim hơi bị chùng quá, khiến nó chẳng thể phát ra sự yêu thương, trìu mến, mà đôi khi chỉ là những sự tổn thương. Chúng ta đang sống với một cơ thể bị hao hụt về năng lượng sống, sức khỏe không tốt theo một nghĩa nào đó, hay có thể là bệnh tật, bệnh nan y.
          Những sợi dây của óc não của chúng ta cần được chùng đi một chút, và những sợi dây của trái tim cần phải được căng hơn, rồi năng lượng sống cần phải được tuôn chảy vào cơ thể. Khi những sợi dây đàn của cơ thể không quá chùng và cũng không quá căng, kết hợp trong một cơ thể hài hòa, thì âm nhạc của đời sống mới có thể vang lên. Đó là chính là phương pháp mà lão và bạn sẽ làm. Phương pháp Thiền - Năng lượng chữa bệnh. Một phương pháp Thiền giúp ta có thể đi từ não tới tim, và từ tim tới rốn. Từ đó kết nối được với nguồn năng lượng sống và thế giới tâm linh của mình. (Để hiểu hơn, bạn hãy đọc bài: “Về với yêu thương”).
Và đó cũng là tinh thần chủ đạo mà lão muốn gửi đến bạn qua trang blog này, Lão cũng muốn bạn hiểu Thiền, cảm nhận Thiền và thực hành Thiền theo một cách khác, một cách tự nhiên hơn và thực tế hơn. Một cách đúng với bản chất mà ai cũng có thể làm, đem lại lợi ích thiết thực cho cơ thể, bản thân và đời sống hiện tại.

Chúng ta thường sống với một sự không hài lòng về bản thân, về cơ thể của mình ở một mức độ nào đó. Khi chúng ta không thành công trong đời sống chúng ta bị ám ảnh một phần lỗi do bản thân ta, số phận của ta. Khi chúng ta bệnh tật chúng ta nghĩ một phần cũng do cơ thể của mình gây nên và ít nhiều chúng ta cũng không ưa cơ thể mình. Khi chúng ta đau khổ hay bị tổn thương chúng ta cũng có cảm giác chán ghét bản thân mình hơn.
Không nên như thế. Nếu trong gia đình có một người con bị dị tật, không bình thường như những đứa con khác, và nếu đứa con đó lại bị bố mẹ ghét bỏ, không để ý tới nó. Như vậy thì đứa trẻ đó sẽ vĩnh viễn bị tổn thương, đời sống sẽ trở nên thực sự bất hạnh và từ đó chẳng bao giờ có thể đạt được thành công trong cuộc sống nữa.
 Khi cơ thể của chúng ta bị tổn thương, bệnh tật, hay không may mắn, nếu chúng ta không yêu thương nó, mà ngược lại còn ghét bỏ nó, vậy thì cơ thể của chúng ta, bản thân ta và con người ta sẽ càng bị tổn thương sâu hơn. Như thế sẽ là rất khó để có thể làm nên được điều gì đó, để có thể thay đổi được cuộc đời, số phận, hay chữa khỏi bệnh tật cho một cơ thể, mà cơ thể đó đã bị tổn thương hoàn toàn khi không có được tình yêu thương.
Khi tình thương yêu xuất hiện trong ta, ta cảm thấy khỏe mạnh, nhưng khi ghét xuất hiện, ta cảm thấy bệnh tật. Chúng ta không yêu cơ thể mình thì chúng ta không thể ở trong nó.

Sự tồn tại thực sự của cơ thể chính là niềm vui sướng. Và thời điểm chúng ta coi cơ thể mình như là một món quà, như là món quà thánh thiện của tạo hóa, kỳ diệu của thiên nhiên, của Thượng Đế, chúng ta sẽ quay trở lại với cơ thể mình. Chúng ta sẽ yêu nó, ta sẽ cảm nhận nó – và Thiền là cách thức của sự cảm nhận đó.
Yêu thương bản thân! Yêu thương bản thân! trở về với bản thể yêu thương thẳm sâu sẵn có trong tận đáy lòng mình, để từ đó chữa lành mọi vết thương cho tâm hồn và nỗi đau cho thể chất. Thiền có thể giúp chúng ta làm được điều đó. Thiền là yêu thương bản thân và từ đó đem lại sự thư giãn cho cơ thể và cho tâm hồn.



(Thiền – Năng lượng chữa bệnh)


Hãy yêu cơ thể của mình, như một người mẹ yêu đứa con thơ, và ta sẽ cảm thấy thư giãn như chưa bao giờ cảm thấy trước đó. Yêu là thư giãn. Khi có tình yêu thì cũng có sự thư giãn. Nếu ta yêu một người nào đó – ví dụ, giữa ta và anh ta, giữa ta và cô ta có tình yêu – vậy thì âm nhạc của thư giãn sẽ xuất hiện cùng tình yêu. Thư giãn có đó.
Khi bạn thư giãn với một người nào đó, đó chính là tín hiệu của tình yêu. Nếu bạn không thể thư giãn với người đó, vậy thì bạn không thể trong tình yêu với họ.
Bất kỳ khi nào bạn đang yêu, sự tĩnh lặng sẽ xuất hiện. Từ ngữ biến đi, lời nói trở nên vô nghĩa. Thời điểm đó bạn có rất nhiều điều để nói nhưng không nói nên lời. Tĩnh lặng tràn ngập bạn, và trong sự tĩnh lặng đó, tình yêu sẽ nở hoa. Bạn đang thư giãn với tình yêu, không tương lai và cũng không quá khứ.
Điều tương tự cũng xảy ra nếu ta yêu cơ thể mình; ta trở nên thư giãn. Thiền là một sự yêu thương và thư giãn với bản thân, với cơ thể và đó cũng là bước đầu tiên để ta có thể kết nối được với linh hồn của mình.

Vậy chúng ta phải làm gì để có thể Thiền, có thể đạt được Thiền?

Từ hàng ngàn năm qua, ai đó đã bảo ta rằng Thiền là một cái gì đó rất khó. Nó chỉ dành cho một số ít người hiếm hoi, nó cũng giống như là việc đi trên cạnh lưỡi kiếm, cạnh sắc của thời gian, và thế này, và thế khác... tất cả những thứ ấy đã tạo nên trong tâm trí ta một ý nghĩ rằng Thiền là chỉ dành riêng cho một số ít người, không phải dành cho đại chúng.
Điều này hoàn toàn sai. Thiền là điều có thể đối với mọi người. Thiền đơn giản tới mức khó mà kiếm được người nào không thể Thiền được. Từ một đứa bé 5 tuổi đến cụ già 99 tuổi. Nó rất đơn giản, đơn giản như điều đơn giản nhất có thể là. Đơn giản như là một nụ hoa nở thành bông hoa, tâm trí con người cũng có thể chuyển đổi vào Thiền đơn giản như thế.

Những thứ chúng ta sắp làm thì rất dễ dàng và đơn giản. Nhưng điều thường hay xảy ra là, những việc dễ hình như ta lại không muốn làm, bởi ta không hay thường làm những việc dễ. Ta có thói quen hay làm những thứ khó khăn, thích chinh phục, không phải những thứ dễ dàng.

Đầu tiên, rất đơn giản, để cho cơ thể được thư giãn hoàn toàn và yên lặng trong một lúc. Nhắm mắt từ từ và chỉ việc ngồi yên thôi, chẳng làm gì hết – và rồi, tiếp theo là hãy lắng nghe một cách yên lặng những âm thanh xảy ra xung quanh – chỉ lắng nghe thôi. Tiếng chim hót, tiếng nhạc thiền, tiếng mưa rơi, lời thì thầm của gió, những giai điệu du dương... Việc chỉ lắng nghe thôi sẽ bắt đầu tạo ra một sự tĩnh lặng và một chiều sâu ở bên trong.
Thiền chỉ là ngồi thôi, chẳng làm gì hết, suy nghĩ cũng là làm, hãy đừng làm gì cả. Nó chỉ có nghĩa này thôi, chẳng có ý nghĩa nào khác: ngồi một cách yên lặng và chẳng làm gì hết. Chỉ ngồi thôi là một từ rất có ý nghĩa.
Vì thế hãy ngồi yên lặng chẳng làm gì cả. Mắt nhắm lại, tai mở ra, vì thế tai sẽ lắng nghe. Chỉ việc tiếp tục lắng nghe một cách yên lặng. Hãy tiếp tục lắng nghe một cách yên lặng. Trong khi lắng nghe, ta sẽ thấy rằng bên trong mình có một sự yên lặng, thanh bình và một cái không sâu xa vừa mới nổi lên. Chính trong cái không này mà người ta tiếp tục di chuyển – sâu hơn và sâu hơn nữa. Chính qua cái cửa không này mà một ngày nào đó ta sẽ nhận ra được cái toàn thể.



(Học thiền cùng mẹ)


Đầu tiên, hãy thư giãn toàn bộ cơ thể. Rồi từ từ nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Hãy buông mi mắt xuống rất chậm, rất chậm thôi, để cho không có một sức nặng nào đặt lên đôi mắt cả, bình yên như một trẻ thơ sắp đi vào giấc ngủ vậy. Nhắm mắt và thư giãn toàn thân. Với những đại huyệt (luân xa), những cửa ngõ của cơ thể đã được khai mở (các bạn sẽ được người hướng dẫn giúp khai mở các đại huyệt trong khóa học Thiền - miễn phí - Đăng ký học ở mục "Liên hệ" trên trang blog) nguồn năng lượng vô biên sẽ tuôn trào không ngừng nghỉ, chảy bất tận vào trong cơ thể bạn. Cơ thể chúng ta sẽ bắt đầu thay đổi, trở nên khỏe mạnh hơn, yêu thương hơn, bệnh tật sẽ được chữa khỏi, sự thư giãn về đầu óc, thư thái về tâm hồn sẽ được cảm thấy. Những sợi dây của trí óc sẽ được chùng xuống, những sợi dây của trái tim sẽ được căng hơn, năng lượng của sự sống chảy tuôn tràn, bất tận. Âm nhạc của đời sống sẽ vang lên, du dương, êm đềm. Và thế là ta đã bước vào cuộc hành trình trở về với yêu thương, về với bản thể duy nhất của chính mình. Biết yêu thương mình, Yêu thương bản thân, bạn bè, gia đình, cuộc sống, từ đó chữa khỏi mọi bệnh tật, khổ đau, đổi thay cuộc đời, số phận.

Lão tiensinh.
Cảm ơn vì bạn đã  đọc.


24/4/14

CÂN BẰNG ÂM DƯƠNG TRONG ĂN UỐNG


Cân bằng vốn dĩ là cái lẽ của tự nhiên, nếu hiểu được cũng khá nhiều thú vị. Người xưa dạy: “Muốn nói được chuyện trong nước phải đi vòng quanh thế giới một vòng”; “Muốn biết mình là ai, phải hiểu rõ cái thời mà mình đang sống”...
Cân bằng giữa âm và dương có sự cân bằng giữa động và tĩnh, giữa ngủ và thức, giữa ăn với uống, giữa cái rủi và cái may, giữa bên trong với bên ngoài, giữa con người với xã hội ..vv...


(Thiền với thiên nhiên)

Giữa động và tĩnh: Hoạt động là dương, tĩnh lặng là âm. Một người không thể khỏe mạnh nếu không thường xuyên vận động thân thể, vận động còn là bí mật của sự chuyển hóa. Đời sống hiện đại dường như không còn nhiều việc làm của chân tay nữa, những sự căng thẳng, ngổn ngang trong tâm trí khiến cho ta cũng chẳng còn nghĩ đến việc sải bước, hòa mình với thiên nhiên, cỏ cây hoa lá.
Những suy nghĩ tích cực sẽ giúp chúng ta dương lên,  trạng thái tiêu cực là âm sẽ làm cho ta dần mệt mỏi, vui vẻ là dương muộn phiền là âm, yêu thương là dương ghét bỏ là âm... làm sao để cho mọi thứ dương lên nhỉ?

Giữa ngủ và thức: Tỉnh thức là dương, ngủ là âm. Con người chúng ta mất gần nửa cuộc đời dành cho việc ngủ. Giấc ngủ vốn dĩ là lẽ tự nhiên của tạo hóa ban cho muôn loài, nhìn cỏ cây, chim muông, những con thú đi vào giấc ngủ say mà quên hết sự đời và chẳng cần có chút cố gắng nào. Vậy mà giờ đây con người lại phải kiếm tìm cho mình sự đơn giản đó, giấc ngủ cũng phải kiếm tìm. Dường như một giấc ngủ nồng say, bình yên không mộng mị càng ngày càng trở nên khan hiếm. Nếu mỗi ngày chúng ta đều có thể chìm vào giấc ngủ say sưa, để sinh lực được phục hồi, tâm hồn được sảng khoái, thì có lẽ chúng ta chẳng cần phải ngủ nhiều đến thế. Đầu tư nhiều (mất nhiều thời gian để ngủ), nhưng hiệu quả chẳng bao nhiêu (chẳng thể ngủ say) âu cũng là một thất bại trong lối sống ngày nay, giấc ngủ bây giờ cũng thành một cuộc kinh doanh, và chúng ta là người thua lỗ. hi.

Cân bằng trong ăn uống: Chạy theo những cái đĩa hát bị vấp, những khoa học, những chuyên gia dinh dưỡng: ăn nhiều thì mới tốt, đa dạng thì mới hay và bổ sung cho đủ chất là điều không thể thiếu. Nhưng rồi thì sao? kết quả thì ngược lại: Bệnh viện thì luôn quá tải, con người thiếu vắng tình thương, bệnh tật nhiều hơn, cuộc sống bất an hơn, niềm vui hạnh phúc kiếm tìm đâu chẳng thấy và sức khỏe thì ngày càng suy giảm.
Vậy thì vì sao? Sự thật đôi khi lại thường nằm trong những điều giản dị.


Một người được coi là khỏe mạnh phải có đủ 7 tiêu chuẩn của sức khỏe (Oshawa) như sau:
1 Không mệt mỏi, chán nản: Một sức khỏe tốt khiến cho ta làm việc gì cũng hăng say, việc càng khó càng thích thú. Tuy có lúc uể oải vì quá sức, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi thời gian ngắn sẽ trở lại khỏe khoắn bình thường.
2 Ăn biết ngon: Cơ thể khỏe mạnh ăn gì cũng thấy ngon, cho dù chỉ là một nắm cơm khô hẩm hay một cọng rau bình thường.
3 Ngủ ngon giấc:  Đặt lưng xuống là ngủ; giấc ngủ sâu lắng, không mộng mị, chỉ cần ngủ 4-5 giờ là đủ. Thức dậy đúng giờ đã định và cảm thấy hoàn toàn sảng khoái.
4 Trí nhớ tốt: Nghe thấy qua điều gì là nhớ mãi, nhất là nhớ ơn những người, những vật đã giúp mình. Về phương diện tâm linh, có người nhớ cả tiền kiếp.
5 Luôn luôn hớn hở, vui tươi:  Không bao giờ giận dữ, gặp cảnh khó khăn cũng không than thở. Cho ra mà không sợ mất, bao dung tất cả, xem mọi người là bà con thân thuộc.
6 Phán đoán và hành động nhanh chóng, chính xác:  Sẵn sàng đối ứng thuận hợp với mọi hoàn cảnh. Sắp xếp mọi sự vật có trật tự, ngăn nắp.
7 Thấu hiểu trật tự của Thiên nhiên: Sống chân thật, hiểu lẽ công bằng của trời đất. Tìm cảnh khó khăn để giải quyết và vượt qua với lòng thành và tình thương rộng lớn. Vun đắp hạnh phúc của bản thân, gia đình và đem lại niềm vui cho người khác. Chuyển hóa khổ đau, bất hạnh thành an vui, yên ổn.



(Âm – Dương)


Ai trong chúng ta cũng biết muốn sống thì phải ăn, nhưng hầu như ít khi chúng ta trả lời những câu hỏi: Con người nên ăn gì là đúng? Số lượng thức ăn cần dùng là bao nhiêu? Ăn  như thế nào mới là đúng cách?  Ăn uống đúng có mục đích giúp chúng ta sống tự do tự tại với sức khỏe vững bền, có thể ăn ở thế nào cũng được tùy theo trực giác tự nhiên và trí phán đoán nhạy bén mà không sợ điều gì tai hại. Nói chung ăn uống đúng không phải là một lối sống tiêu cực trong những ràng buộc gò bó, mà đó là cách dưỡng sinh tự nhiên, tích cực, đầy sáng tạo, mang tính nghệ thuật, triết lý và giống như tôn giáo.

Đừng hiểu nhầm cách ăn uống hợp với tự nhiên là cách tu ép xác hoặc giáo điều ràng buộc. Về mặt dinh dưỡng, chúng ta không chủ trương ăn chay hay ăn mặn, không đề cao món này hoặc bài bác món kia, ngay cả rượu và thuốc lá cũng không phản đối. Mục đích của phương pháp ăn uống hợp lý là giúp con người hiểu được mối quan hệ giữa mình với vũ trụ cùng nguyên lý căn bản để có thể hòa mình vào thiên nhiên, sống trong cõi vô biên vô tận, vượt qua giới hạn cá nhân hạn hẹp.
Đừng tưởng rằng suốt đời phải ăn uống kiêng khem theo thực đơn triệt để dành cho người bệnh, mà không biết phạm vi của dinh dưỡng rất rộng, bao gồm tất cả mọi thứ thực phẩm có trong xứ sở được sử dụng một cách khéo léo, biết cách phối hợp cân bằng để cơ thể không bị bệnh. Khi sức khỏe đã vững vàng thì thi thoảng chén một bữa no say cũng chẳng sao.
Người không thể uống rượu, hút thuốc, không ăn được thịt hay trái cây là người tàn phế. Uống rượu được mà không uống, ăn được thịt mà không ăn là vì thấy không cần thiết cho sự sống mà thôi. Khi chọn cho mình lối sống ngược lại với những quy luật của tự nhiên, chúng ta sẽ không còn là con người đúng nghĩa, mất nhân tính và trở nên yếu ớt, bệnh hoạn, không còn sức làm việc hay vui chơi, nói chung là khốn khổ.

Nhưng thế nào là ăn uống hợp với tự nhiên ?

-Phù hợp với trật tự tiến hóa:  Am hiểu các quy luật tự nhiên, cần hiểu tại sao loài nào lại nên ăn thức ăn tương xứng với đẳng cấp của loài đó. Và vì sao?

-Phù hợp với cách ăn truyền thống: Hiểu được mấu chốt tại sao món ăn thức uống hiện nay càng ngày càng phong phú hơn xưa, nhưng so với các thế hệ tiền nhân chúng ta lại thấy sức khỏe con người càng ngày càng suy thoái dần? Bệnh tật nhiều hơn và khó chữa hơn?

-Phù hợp với trật tự sinh thái:  Thức ăn là chiếc cầu sinh tử nối liền thiên nhiên với con người. Hiểu dược quy luật của thiên nhiên ta sẽ hiểu do đâu mà các vùng miền hình thành những cách ăn uống khác nhau, các loại thực phẩm khác nhau, sẽ biết cách ăn uống để hợp với khí hậu, sinh thái ở nơi mà mình đang sống.

-Phù hợp với thời tiết và mùa: Nhịp điệu tâm sinh lý của con người luôn biến chuyển theo dòng thời gian đang trôi chảy; biết điều chỉnh thực đơn theo mùa, theo những chu kỳ thay đổi của thiên nhiên là điều quan trọng không kém.

-Phù hợp với cơ thể từng người: Cơ thể mỗi người một khác, do đó cũng nên biết điều chỉnh chế độ ăn uống theo giới tính, tuổi tác, khuynh hướng hoạt động, nghề nghiệp, thể chất bẩm sinh và tình trạng sức khỏe, bệnh tật hiện tại.

-Phù hợp với khả năng sản xuất: “Thân thổ bất nhị”, con người gắn liền với đất đai, khí hậu, thổ nhưỡng. Không hiểu điều này sẽ gây nên tình trạng suy dinh dưỡng mặc dù mọi thứ được cho là vẫn đủ đầy.

-Phù hợp với nhân cách: Thiên nhiên nuôi dưỡng con người như bầu tử cung của người mẹ đối với thai nhi, cho chúng ta nước để uống, không khí để thở, thức ăn để nuôi sống cơ thể. Biết ơn thiên nhiên và có ý thức giữ gìn môi trường sinh thái, “Kẻ vô ơn là kẻ đang sống trong cảnh địa ngục”. Có lòng biết ơn những người, những vật đã giúp đỡ mình, chỉ cho mình con đường đi đúng đắn, từ đó biết nên giúp đỡ người khác. Biết ơn cả những nỗi gian nan, khốn khó, kể cả bệnh tật vì nhờ đó chúng ta mới thấy được những sai lầm thiếu sót của mình để có thể tu chỉnh thân tâm. Thay đổi cuộc đời, số phận, hướng tới lẽ công bằng, tự do vô biên và đến với niềm vui sướng, hạnh phúc tràn đầy.
(Chúng ta sẽ hiểu rõ những điều này khi tham gia khóa học – miễn phí).
(Đọc thêm bài: “Âm dương cứu vãn đời sống... ; “Bảng phân loại thực phẩm âm dương...)



(Niềm vui)


Có thể nói nguyên nhân phần lớn của cơn khủng hoảng bệnh tật ngày nay là các chất độc hại do con người tạo ra trong môi trường sống và trong món ăn thức uống hàng ngày. Cùng với những hóa chất kích thích cây trồng và vật nuôi, phân hóa học, thuốc trừ sâu, thuốc bảo quản, các gia vị tổng hợp làm ô nhiễm môi trường bên trong cơ thể và bào mòn sức khỏe con người.
Hầu hết lương thực, thực phẩm chúng ta ăn ngày nay đều được sản xuất, chế biến và bảo quản theo cách thức nhân tạo. Lúa gạo là thức ăn chính của chúng ta cũng không còn thiên nhiên nữa, hầu hết đều bị bón phân hóa học, phun thuốc trừ sâu và sử dụng các chất bảo quản. Rau củ và trái cây cũng vậy, ngấm các hóa chất kích thích tăng trưởng, bảo quản,  tuy to đẹp nhưng hương vị nhạt nhẽo và trở nên độc hại. Còn bánh kẹo bày bán ở các cửa hàng, chợ búa làm toàn bằng bột xay xát trắng với đường cát tinh hoặc đường hóa học và tẩm màu nhân tạo. Tất cả những thực phẩm không còn thiên nhiên này tuy không giết người tức khắc, nhưng chắc chắn sẽ làm cho sức khỏe của chúng ta hao mòn dần và là nguyên nhân của nhiều loại bệnh tật.

Trong “Vệ sinh yếu quyết”, danh y Hải Thượng Lãn Ông từng khuyên:

“Vệ sinh ăn uống trước tiên
Khuyên ăn thanh đạm, khuyên kiêng đậm nồng.
Cao lương tích trệ sinh ung
Rau tương thanh đạm, đói lòng cũng ngon.
Ăn nhiều ngũ cốc tốt hơn
Thịt trà tanh béo sinh đờm, lãi giun.
Có câu tham thực cực thân
Bệnh tòng khẩu nhập ta cần phải kiêng.
Muốn cho ngũ tạng được yên
Bớt ăn mấy miếng, nhịn thèm giảm đau.
Chết vì bội thực cũng nhiều
Ngờ đâu lại có người nghèo chết no.
Con người phú quý nhàn cư
Ngày đêm yến tiệc, ăn no lại nằm
Rượu say rồi lại nhập phòng
Khỏi sao tích trệ, phạm phòng chết non.”


Tại sao những thực phẩm, hoa quả ngâm ướp hóa chất, lại không hề bị hư thối ? Vì các loài vi khuẩn là những sinh vật thông minh, chúng biết không nên ăn những thứ đó sẽ có hại cho chúng. Nhưng những nhà kỹ nghệ thực phẩm lại thông minh hơn, thực phẩm được chế biến theo thủ pháp công nghiệp, trái cây bảo quản bằng hóa chất độc hại, họ chỉ dùng để nhắm đến con người. Vì họ biết con người chúng ta có thể ăn bất cứ thứ gì mà không cần phải suy nghĩ, miễn sao thỏa mãn được cảm giác của mình. Hi.
Người nào không phân biệt được hương vị thiên nhiên với mùi vị nhân tạo của những món ăn thức uống bán nơi quán tiệm hoặc trong các cửa hàng thực phẩm, chắc chắn phải chịu cảnh khổ đau và bị siết chặt trong mạng lưới giả tạo, sức khỏe dần dần hao mòn rồi chấm dứt cuộc đời trong bệnh tật và những nỗi ưu phiền.


(Xuân ở đầu cành đã chứa chan)


 Những món ăn tự nhiên tuy trông giản dị, đơn sơ mộc mạc nhưng sẽ chứa đựng cả một sự phong phú, những tinh túy của trời, hương thơm của đất ăn vào nghe thanh tao đầu lưỡi, sẽ là cội nguồn của niềm vui và sức sống.
Hương vị thật tinh khiết của thức ăn thiên nhiên, cùng với hương vị của Thiền (ai cũng có thể học) sẽ cho ta những bước chân thảnh thơi trên cõi đường đời nhiều gian khó, sẽ giúp ta thấm đượm chân tánh ban sơ và lòng yêu kính đất trời vũ trụ. Là con đường dẫn đến sức khỏe, những niềm vui, hạnh phúc, bình an và may mắn.

Nếu thể chất không khỏe mạnh, tinh thần không lãng mạn, thì làm sao có thể cảm nhận được, đôi khi, hạnh phúc đơn giản chỉ là một buổi trưa hè nằm đu đưa trên võng, đón làn gió mát hiu hiu từ phía sông quê, nghe văng vẳng câu vọng cổ ai ca ngọt ngào làn điệu yêu thương chân chất.
Khi nhiên nhiên vừa cuốn tấm rèm che, thì làn gió mơn man sẽ là hơi thở thơm mát của Đất, ánh nắng lung linh là tia nhìn trìu mến của Trời. Đời sống không khỏe mạnh, tâm hồn không thương mến, làm sao cảm nhận mỗi sáng mai thức dậy, là có thêm ngày nữa để yêu thương!?  
Hạnh phúc khi nghe tiếng chim hót không phải là nghĩ đến món chim quay. Hi. Không hiểu được cái lẽ của trời đất, sao có thể hòa mình vào cái mênh mông vô tận của vũ trụ, nếm trải được niềm vui và phúc lạc vô biên...

“Tìm Xuân chẳng thấy bóng Xuân sang
Giày rơm dẫm nát đỉnh mây ngàn
Trở về chợt ngửi hương Mai ngát
Xuân ở đầu cành đã chứa chan”!

Lão hâm tiensinh.
Cảm ơn vì bạn đã đọc.

Bài liên quan: